Skip navigation

Tôi và chim gáy, hình như có một chút duyên.

Ở ba nơi thân thuộc nhất của tôi: nhà tôi, nhà tôi, và nơi tôi làm việc, chim gáy đều hiện diện.

Thuở sinh tiền, ông già tôi có cái thú nuôi chim. Nuôi cho vui, chứ chẳng phải là “chơi chim” gì hết cả. Ông nuôi lung tung, từ vẹt đến sáo, từ họa mi đến khướu. Ông mất, chim cũng chết dần. Con cuối cùng còn lại chính là chim gáy.

Một trong những ấn tượng đầu tiên của tôi khi đến Melb, một ngày mùa đông tháng Sáu chín năm sau, chính là chim gáy.

Người xưa bảo trong tứ đại hỷ thì thiên lý tha hương ngộ cố tri đứng thứ hai. So với hòa thượng động phòng hoa chúc dạ còn cao hơn một bậc. Ở Melb, tôi không có cố nhân theo đúng nghĩa của từ này. Chỉ có một tiếng gù quen, vào một buổi mai lạnh tái tê trên đường Brunswick, là làm lòng tôi thắt lại.

Hôm qua nhìn xuống vườn Hồng, tôi thấy một con chim gáy đang tha thẩn bới đất trong khuôn viên tòa nhà tôi làm việc. Tôi vẫn biết nơi này có chim gáy, nhưng hiếm khi nhìn thấy chúng. Nghe thấy lại càng không. Cái thanh tĩnh ngoại ô ở Melb cho phép tôi đắm chìm trong âm thanh điềm đạm ấy. Còn ở đây, tiếng gù chim gáy bị bóp nghẹt trong tiếng gầm gào xe cộ, trong tiếng còi bất lực và vô học của những kẻ đi đường.

Tôi vẫn gọi chim gáy là dotted dove. Tôi thích cái âm điệu luyến láy dịu dàng của cái tên này. Polka dots and moonbeams. Ở chim gáy có vẻ gì đó luôn lãnh đạm, trầm tĩnh, lánh đời và ghét tục. Con chim gáy tôi thấy chiều qua chẳng hạn. Nó hẳn chẳng hề bận tâm đến những đôi trai gái ngày ngày dắt díu nhau ra vườn Hồng chụp ảnh, những chuẩn bị hoành tráng cho cái gọi là Đại lễ Nghìn năm, những version khác nhau của một bài phát biểu. Giang hồ đa phong vũ, lãnh ái tự khả tri, mười chữ này ngắn ngủi làm sao. Nhưng ngoài chim gáy ra, thử hỏi có mấy ai làm được?

This post is password protected. To view it please enter your password below:


Lâu lắm rồi, có một lần tôi nhắc đến chuyện Cổ Long sử dụng thi từ. Ông tự nhận mình là người ít học, nên không dám đem thi từ rắc bừa lên giấy. Nhưng ở Diệu Hoa hình như lại có một sự nhạy cảm thiên phú với thơ ca. Những gì ông đã dùng, người ta khó có thể nào quên.

Diệu Hoa có lẽ rất thích bài Tặng tì của Thôi Giao. Hai câu kết lần lượt được ông đưa vào hai bộ truyện. Ly biệt câuTiêu Thập Nhất Lang.

Hầu môn nhất nhập thâm như hải
Tòng thử Tiêu lang thị lộ nhân

Câu thứ nhất nói chuyện Dương Tranh bước chân vào Hầu phủ của Địch Thanh Lân. Câu thứ hai nói chuyện Thẩm Bích Quân chia tay Tiêu Thập Nhất Lang. Đôi dòng danh cú của họ Thôi, dưới ngòi bút Cổ Long, một câu thành ra nói chuyện hào tình, một câu thành ra kể chuyện u tình.

Nói cho cùng, hầu môn đâu phải lúc nào cũng sâu như biển. Tiêu lang cũng có khi không phải khách qua đường.

Đó là bởi vì Dương Tranh và Tiêu Thập Nhất Lang bọn họ có lòng tin vào chuyện mình làm thế thôi.

Như dòng thơ trên cây dù năm xưa Ân Tố Tố ném lên bờ cho Trương ngũ hiệp.

Tà phong tế vũ bất tu quy.

Hà Nội, ngày 3 tháng 2 năm 2010

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.