Vĩnh ức giang hồ quy bạch phát
Dục hồi thiên địa nhập thiên chu

To be written. Later.

Tôi là người mẫn cảm với mùi. Ngày tôi còn bé, đâu một hai tuổi gì đấy, bà già hay phải đi trực khuya. Ông già thấy con quấy, chẳng biết làm thế nào. Nghĩ ngợi một hồi, cụ bèn lấy cái áo mặc dở của vợ trùm lên mặt thằng bé. Thế là yên.

Khi tôi lớn lên một chút, bà già có một cái áo len, đến giờ tôi vẫn còn rất nhớ. Áo mỏng, cộc tay, màu nâu sậm. Cổ tròn, có một hàng khuy nhỏ bằng nhựa trong viền đen. Thi thoảng tôi vẫn lấy tay gại gại, để thấy nó bật tưng tưng nhè nhẹ dưới tay mình. Cái áo ấy không có gì đặc biệt, trừ hai điểm: Nó rất mềm. Và giữ mùi rất tốt. Mỗi khi bà già mặc cái áo ấy, tôi lại thích nép vào lòng cụ. “Mùi mẹ” là một thứ mùi cực kỳ khó tả. Dịu dàng. Âu yếm. Bình yên.

Lớn lên vài chút nữa, tôi nhận được một món quà. Hàng chữ của một cô bé con, mang theo mùi hương của một người đàn bà thành thục: Chanel No. 5. Như một áng mây trắng ngang trời. Phù vân nhất biệt hậu, lưu thủy lục niên gian. Hoan tiếu tình như cựu, tiêu sơ dĩ phát ban.

Xa Melb, có những mùi làm tôi rất nhớ. Mùi khán phòng ở Nova. Mùi sách cũ sực nức vị pizza trên Swanston Street. Mùi lemongrass của những đêm đông xem phim và uống rượu một mình.

Hôm qua, tôi gặp lại một mùi hương. Tôi không biết tên nó là gì. Tôi chỉ biết, đó là mùi của Sài Gòn. Của một ngày thứ Hai. Của một chiều tháng Bảy. A mystic door opened. And memories rushed in. Gently, but overwhelmingly. Suddenly, I had this out-of-nowhere urge to bury my nose in that soft black piece of scent, to have my senses immersed and my soul suffocated in its passionate warmth.

I am gonna have my siesta with it. On my face.

Lâu, lâu lắm rồi không được ngủ mê mệt trong một ngày-không-phải-cuối-tuần như thế. Cái cảm giác bừng tỉnh vào mười rưỡi sáng, mở mắt ra và uể oải nằm nghe nắng vờn trên má, khiến lòng không khỏi nghĩ về Melb. Đã bốn tháng. Từ khi dựa đầu vào cửa taxi, lặng nhìn một đêm đầu đông trên Royal Parade. Và nghe tim mình run rẩy nhớ. Dù chưa tới ngày chia tay.

Đời tôi chưa bao giờ biết thế nào là sốc môi trường. Mười sáu tuổi, ông già mất, tôi bước từ thế giới của một con hổ vào thế giới của một con mèo. Hai mốt tuổi, ra trường đi làm, và cảm giác chỉ như từ nhà mình sang nhà hàng xóm. Hai lăm tuổi, down under. Đi đấy, mà kỳ thực là về đấy. Ma Cật ngày xưa viết “độc tại dị hương vi dị khách, mỗi phùng giai tiết bội tư thân”. Cái cảm giác đất lạ lẻ loi lòng khách lạ ấy, hình như chưa bao giờ thật sự là của tôi. Lẻ loi? Có. Lạ lẫm? Không. Bốn lần rời đất Việt cũng đồng nghĩa với bốn bận quay về.

Giờ đây, hai mươi bảy. Hà Nội quen đấy mà lạ đấy. Tôn Thất Đàm cũ đấy mà mới đấy. Vườn Hồng gần đấy mà xa đấy…

Chỉ có tôi xưa.