Skip navigation

Tag Archives: melbourne

Image and video hosting by TinyPic

Lâu lắm rồi không quay lại chủ đề này. Melb giờ đang rất đẹp. Tiết trời dễ chịu, gió lạnh sắt se, mặt trời rực rỡ, cỏ cây đâm chồi nảy lộc. Đi trong bóng râm thấy giống mùa thu, đi ngoài nắng lại thấy như mùa xuân, thứ tư vị này thật là khó tả. Giữa thời tiết ấy mà phải vùi mặt làm bài, một ngày ngồi ôm desktop mười hai tiếng thì quả thật là quá quá tệ. Nhưng biết làm sao được. Nói như các anh Tây là for a greater good. Cái greater good này đơn giản lắm. Không phải điểm cao, không phải bằng đẹp, cũng không phải tích lũy kiến thức để dựng xây đất nước. Chỉ là xong sớm nghỉ sớm, nghỉ sớm về sớm, về sớm chơi sớm. Đơn giản thế thôi.

Nói đến chuyện chơi sớm, lại nghĩ tới những khấp khởi ngày đầu sang Úc. Bạn bè đa phần chỉ cầu học thật nhanh, xong sớm rồi về. Mình thì chỉ mong học cho dài, để có thời gian rong chơi nơi đất khách, càng lâu càng tốt. Cái course hai năm, là hai đợt nghỉ hè, một đợt nghỉ đông, chưa kể bốn đợt mid-term break, tính ra học hai năm mà nghỉ gần một năm, chi phí lại do người ta trả, mình chỉ phải lo học hành hưởng thụ, còn gì sung sướng bằng?

Lúc đó chỉ nghĩ, đợi đến kỳ nghỉ, nhất định phải xách máy ảnh lang thang khắp nước Úc cho thỏa. Rốt cục chuyện xảy ra lại chẳng hề như mình tính. Học hành tuy bận, nhưng cũng không phải là quá bận. Có điều muốn được loại ưu, không thể không tốn thời gian công sức. Gì chứ vụ này thì chịu. Cái sự sung sướng được điểm cao, được nhất lớp, được thủ khoa, thật chẳng bằng cái sự sung sướng nằm ườn xem phim nghe nhạc. Bạn bè hay bảo, rằng là thằng này biết hưởng thụ, đời sống cao. Chẳng bao giờ bà con nghĩ rằng, cái gì cũng là matter of choice cả thôi. Một ngày không hơn hai bốn tiếng, mỗi người chỉ một cái đầu, hai con mắt, một đôi tai, được cái này thì phải bỏ cái kia. Lựa chọn trong đời tất nhiên chẳng phải có mỗi học và chơi. Gia đình, bạn bè, yêu đương, công danh, tiền tài, nhân phẩm vân vẩn vần vân. Mà cũng không có gì là tuyệt đối. Có thể chọn một. Có thể chọn nhiều. Nhưng tất cả thì không. Cho nên người ta đã chọn (những) cái gì rồi thì nên bằng lòng với (những) cái đó. Ngày xưa có một em gái, quen, biết, rồi thân. Cũng hơi có tí à ơi. Nhưng rồi thôi. Đến giờ chắc em vẫn mơ hồ không hiểu vì sao. Chẳng qua là lựa chọn khác nhau. Cái em chọn lại là cái mình buông bỏ, và ngược lại. Em thì thích achievements. Mình lại chuộng amusements. Giải thích cho nhau thì khó quá, mà giải thích thế nào cho được. Đành thôi.

Quay lại chuyện nghỉ hè. Ở Úc nghỉ hè ba tháng, đủ đi khối nơi, đủ chơi khối chỗ. Học cũng xong rồi, dịch cũng xong rồi. Lẽ ra là đi thôi. Ai ngờ có kỳ nghỉ nào cũng ton ton quay về cố quốc. Mỗi lần trở về, lại là một lần hối hả. Vật vã thu xếp công việc, thu xếp thời gian, chỉ để có thể quay về. Đã bao lần tự nhủ, thôi thì hè tới không về, thôi thì đông này ở lại. Nhưng càng gần đến ngày nghỉ học, cái quyết tâm ấy lại càng xẹp xuống như bong bóng xì hơi.

Cái khát khao được ngao du miền đất mới, hóa ra, chẳng thể nào thắng nổi cái thèm muốn được ngồi bên mấy người bạn cũ, chỉ để nói những chuyện huyên thuyên, để đùa những trò nhảm nhí. Lúc Dương Quá bị Cừu Thiên Xích uy hiếp thành hôn với Lục Ngạc, y chỉ đáp lại rằng “Y bất như tân, nhân bất như cố.” Áo không gì bằng mới, người không gì bằng cũ. Chẳng thế mà còn không một bận quay về, vườn xưa ngó bóng trăng thề vàng gieo? Câu hỏi này hiểu là nghi vấn cũng đúng, hiểu là tu từ cũng đúng. Từ bờ băn khoăn bước sang miền giục giã, là lựa chọn mà cũng là buông bỏ đấy thôi.

Gặp nhau
Giữa một vần thơ
Giữa vùng hương cỏ
Giữa bờ biệt ly
Giữa môi con gió xuân thì
Giữa màu cô nhạn nam phi buốt trời

Gặp nhau
khó thế tình ơi
Con hồn xuân mộng rong chơi chưa về

Ba năm hai tháng mười tám ngày. Cái thuở đem nỗi buồn trút cả vào thơ, vậy mà đã là chuyện của ngoài ba năm trước. Sớm nay hối hả lên trường. Tullamarine Airport, 2 June 2007. Ô này Prince Park, ta quen em đã năm mươi tuần rồi nhỉ. Sương vẫn buốt năm đầu ngón tay, gió vẫn than van nơi vành mũ, và lá phong vẫn vàng rực một góc đường.

Chỉ là sớm nay chợt thoáng một mùi hương lạ lẫm.

Nhè nhẹ, thanh thanh. Có cái lạnh lùng mỏng mảnh của sương, trong trẻo tiêu tao. Có cái ôn nhu ngọt ngào của lá, nồng nàn măng sữa.

Ngơ ngẩn đạp thêm một quãng. Một cỗ xe hình thù kỳ lạ đậu ven đường. Lawnmower. Hoa vốn sẵn hương. Cỏ muốn tỏa hương thì phải chịu giày vò cắt xén. Phạm Trọng Yêm năm xưa viết Tô mạc già, có phải sau một chiều thao binh luyện mã, vó ngựa quần nát thảo nguyên, hương cỏ theo đó mà âm thầm tìm đến bên cánh mũi người lính già đầu bạc. Phương thảo vô tình, cánh tại tà dương ngoại.

Đêm nghe Hồng Nhung hát Một mình. Nhớ em vội vàng trong nắng trưa, áo phơi trời đổ cơn mưa. Bâng khuâng khi con đang còn nhỏ, tan ca bố có đón đưa. Có bài ca nào, hình ảnh của thời bao cấp lại hiện về rõ ràng đến thế? Bao cấp, dĩ nhiên là vất vả, nếu không muốn nói là đen tối. Nhưng mười lăm năm hòa bình đầu tiên sau ba thập kỷ chiến chinh ròng rã, hẳn vẫn sẽ là những tháng năm đẹp nhất trong cuộc đời của không ít con người. Mà sao không thấy bóng dáng mười lăm năm ấy? Trong những bài ca của mười lăm năm ấy? Cái lo toan kia, cái tần tảo ấy, có người vợ nào, có người mẹ nào là không trải qua dưới thời bao cấp? Một thời đói khổ mà bình yên, bình yên dù đói khổ. Nhớ em giọt mồ hôi tóc mai, gió sương mòn cả hai vai. Đôi chân chênh vênh con đường nhỏ, nghiêng nghiêng bóng em gầy.

Càng gần ngày trở lại Melbourne, thức lại càng khuya. Người tuy vẫn ở GMT+7, đồng hồ sinh học cơ hồ đã trở về GMT+11. Thao thức, hình dung ra từng con dốc trên đường đi học, từng mái hiên dọc lối về nhà, từng quán café có dịp ngồi qua của cái thành phố mới quen chừng sáu tháng.

Chat với một em bạn, bảo anh đang tính, khi về chắc sẽ mua xe. Đất thì có đây rồi. Không, giàu có gì đâu. Mấy sào ruộng ở quê ấy mà. Được cái trước mặt có một dòng sông nhỏ. Con bé cười khanh khách: Tư tưởng ổn định thế là tốt. Phì cười, bảo em chẳng hiểu gì hết cả.

Hôm trước đón bà chị ở Mỹ về chơi. Tiếng là chị, nhưng cũng đã ngoài năm mươi tuổi, làm cho United Airlines. Busy lady, knows this world well. “I like Melbourne. Best city for retirement.”

Giờ nghĩ lại câu nói ấy mà giật mình. Ngày xưa Đào Uyên Minh ba mươi tuổi ra làm quan, bốn mươi tuổi treo ấn về làng. Mình chết Melbourne phải chăng là vì như thế? Thành phố của những người về hưu. Của những kẻ chưa già nhưng đã lo vui thú điền viên, tính chuyện an nhàn hưởng thụ. Trong khi bạn bè cùng lứa đang háo hức với cổ phiếu, chung cư và thăng tiến?

Chat với lão bạn già. Hai thằng uống chung một ly Chateau de “Nhà mát.” Hay nói cách khác là san sẻ cho nhau một giấc mơ con con. Một cái nhà sàn xinh xinh giữa một khu vườn nho nhỏ. Nơi bạn bè thân thiết ngả ngốn nằm ườn trên mấy cái beanbag uy nghi, xung quanh là sóng nhạc êm đềm, uống đến mềm môi thứ vang quen và huyên thuyên về những chuyến chơi xa, những L series hay những Carl Zeiss mà ta mới chỉ chạm tay vào trong mộng.

Mộng. Lương Vũ Sinh bảo, mộng xưa như khói tìm đâu, gió xuân khơi lại lửa sầu mà chi? Cái sự hợp hoan, sao lại ngắn ngủi xa vời đến thế. Lão bạn già than thở: “Từ hồi BB ở đây mình vẫn chưa có trận nào uống tử tế nhỉ?” Cái đêm trừ tịch bên nhau rủ rỉ chuyện trò đến sáng, mở cửa ra và thấy mưa xuân bay lất phất ngoài trời, trong chớp mắt đã là chuyện của một năm về trước. Đến bao giờ sẽ có lại một đêm như thế? Thanh sơn y cựu tại, kỷ độ tịch dương hồng? Núi xanh xưa vẫn còn đây, tịch dương mấy độ hây hây má đào?

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.