Skip navigation

Tag Archives: music

Bốn giờ sáng. JD Single Barrel cay cay trên vòm môi và ngất ngây ngoài cánh mũi. Giật mình nhận ra, đêm nay đã là đêm bán kết. Sophie hát September Tears. There ain’t so many people, that really could make you cry. And there ain’t too many things, that really reach you inside. When it happens, it feels like we all wanna die.

Lần đầu tôi nghe Sophie, là một đêm mùa đông tháng sáu trong căn phòng nhỏ, rã rời và uể oải sau một ngày dài kiệt sức. Là nàng đã nâng đỡ tôi trong suốt hai tuần đằng đẵng ấy.

Giọng nàng trong. Không phải cái trong của sương mai, ngắn ngủi và thơ ngây như tuổi đôi mươi của những nàng thiếu nữ. Cái trong ấy, chỉ có thể là của một đầm nước thẳm sâu, giấu mình ẩn khuất trong lòng núi. Của một người con gái tuổi ba mươi, đã yêu, từng thương, còn đau, và vẫn nhớ. Fell in love with my lover. Grand as loving. Lost in love. All about a love affair. Câu chuyện của nàng, chỉ giản đơn như thế. Memories, memories, don’t change to blue. Ca từ nàng viết, cũng đơn giản đến vô cùng như thế. Nhưng nỗi niềm xao xác của lòng nàng, đã cơ hồ thấm đẫm mỗi lời ca. I ain’t got the heart babe. I ain’t got the heart.

Tôi biết ông chưa lâu. Chắc mới độ hai ba năm gì đó, trong một đêm như rất nhiều đêm khác, ngồi trên căn gác nhỏ ở phố Nguyễn Khắc Cần. Khanh khách cười. Và ngất ngây say.

Tiếng bandonéon của Ástor, có lẽ đã se sắt len vào lòng tôi từ dạo ấy.

Nhạc Ástor không buồn. Hay nói đúng hơn, buồn là không đủ để nói về ông. Lý Kỳ năm xưa ca ngợi tiếng Hồ già của Đổng Đình Lan, tay quốc thủ về cầm nghệ đời Đường, có viết hai câu này: Tê toan sồ nhạn thất quần dạ, đoạn tuyệt Hồ nhi luyến mẫu thanh. Tái tê con nhạn lạc bầy, Hồ nhi lìa mẹ khóc cay xé lòng. Muerte del Angel, Adiós Nonino, dường như cũng mang trong mình cái âm hưởng đầy tê tái ấy.

Lúc sinh thời ông từng nếm trải không ít đắng cay và đen bạc của thói đời –bị khinh rẻ ngay trên đất nước mình, được cả thế giới thừa nhận và tôn vinh trước khi có được ánh hào quang nơi cố quốc. Nhạn non lạc đàn, trẻ Hồ nhớ mẹ, cái tâm tình ấy có phải chính là tâm tình của Ástor suốt nửa kiếp người lưu lạc nơi đất khách? Mạc sầu tiền lộ vô tri kỷ, thiên hạ hà nhân bất thức quân. Nỗi niềm Đổng Đại của một ngàn năm trước, và cõi lòng El Gran Ástor của một ngàn năm sau, tuy hai mà chỉ một đấy thôi.

Trường An có một mình Cao Thích. Buenos Aires những ngày tháng ấy, có ai là Cao Thích của ông chăng?

Ra đời năm 1983, Đạm đạm u tình của Tiểu Đặng là album đầu tiên trong lịch sử âm nhạc hiện đại Trung Hoa phổ nhạc cho từ khúc cổ điển. Giai điệu tao nhã, giọng ca ưu mỹ, cái đó chẳng phải nói nhiều. Nhưng chỉ riêng chuyện lựa chọn danh phẩm đưa vào tuyển tập này chắc hẳn cũng là một chuyện “thôi xao” thực sự.

Tất nhiên, mấy trăm năm huy hoàng của từ đâu chỉ có vài tác giả. Đường mà không có Vi Đoan Kỷ, Ôn Bát Xoa, Tống lại thiếu vắng Án Thúc Nguyên, Lý Dị An, quả là đáng tiếc. Nhưng nói như Tô Đông Pha, thử sự cổ nan toàn, những cái tên xuất hiện trong Đạm đạm u tình đều là những lựa chọn xứng đáng.

Người đầu tiên được chọn là Nam Đường hậu chủ. Lý Dục được coi là từ khúc chi vương, từ của ông đương nhiên phải có vị trí cao tuyệt, ta chẳng cần bàn tới nữa. Sang tới Tống từ, hào phóng có Tô Thức, Tân Khí Tật, Phạm Trọng Yêm, uyển ước có Âu Dương Tu, Tần Quan, Liễu Vĩnh, đều là những cái tên khiến người ta khó mà không gật đầu đồng ý.

Duy có bài tiểu khúc thứ sáu trong album là khiến tôi ngạc nhiên. Ngạc nhiên mà lại không ngạc nhiên. Ngạc nhiên vì người ta đã không quên nàng, không ngạc nhiên vì nàng quả thực xứng đáng để cho người ta nhớ. Tên nàng là Nhiếp Thắng Quỳnh.

Giá cô thiên
Biệt tình

Ngọc thảm hoa sầu xuất phượng thành
Liên hoa lâu hạ liễu thanh thanh
Tôn tiền nhất xướng Dương quan khúc
Biệt cá nhân nhân đệ ngũ trình
Tầm hảo mộng
Mộng nan thành
Hữu thuỳ tri ngã thử thời tình
Chẩm tiền lệ cộng giai tiền vũ
Cách cá song nhi chích đáo minh

Nhiếp Thắng Quỳnh là một danh kỹ thời Tống, so với Tiết Đào thời Nguyên Hòa tài hoa không khác. Lý Chi Vấn và nàng tao ngộ ở kinh sư, tương thân tương ái. Lúc hai người chia tay, nàng viết khúc từ này.

Bài từ có hai nửa. Nửa đầu là ngày của chia ly, nửa sau là đêm của chia ly. Từ tuy là thứ văn chương đa sầu đa cảm, nhưng trước nay từ nhân đại đa số đều là nam tử, kể cả khi nói hộ lòng nhi nữ như Liễu Vĩnh – từ nhân của chốn giáo phường – thì ngôn ngữ vẫn còn chừng mực. Nàng thì không thế. Nàng là một người đàn bà, lại là một ca kỹ, bởi thế nên nàng bất chấp. Nói yêu là yêu, nói hận là hận, nói đoạn trường là đoạn trường. Ngọc thảm hoa sầu xuất phượng thành. Tôi đọc từ cũng nhiều, nhưng quả thực chưa thấy bài nào mở đầu bằng một câu tan nát lòng người đến thế.

Cũng một bóng liễu bên lầu, nhưng đâu được là liễu Chương Đài. Hàn Hoành và Liễu thị còn có nghĩa phu thê, Nàng và Lý sinh chỉ là bèo nước tương phùng, chỉ là cái duyên anh học trò với nàng ca kỹ, chẳng có gì vững vàng, chẳng có gì bảo đảm.

Biệt cá nhân nhân đệ ngũ trình. Nghe có gì chua xót đến tê người. Cái âm điệu luyến láy vấn vương mà da diết. Ca dao xưa cũng vậy, nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai… Hai chữ nhân đứng kề nhau như hai mái đầu ly biệt. Đau đớn lòng nhìn anh lần cuối, anh đây rồi mà xa ngàn khơi…

Đôi câu đoản cú đọc bình thường thấy đã hay, nhưng có nghe Tiểu Đặng ca mới thấy hết nỗi lòng của nàng ca nhi đối gương ôm sầu riêng bóng. Tôi vẫn nói Nguyễn Văn Thương viết câu này đáng gọi là thần cú. Tứ thì không mới, cũ là đằng khác. Tám chữ chỉ có một chữ sầu, nhưng tám chữ là bốn vẻ sầu khác biệt. Sầu ca kỹ, sầu soi gương, sầu ôm sầu, sầu lẻ bóng. Tiểu Đặng ca cũng vậy. Sáu chữ, mà sao nghe dài nhung nhớ như cả đời người. Tầm… hảo… mộng… mộng… nan… thành… Câu hát ngân nga dai dẳng, như than van, như nghẹn ngào, như níu kéo. Là thực đang níu mộng, hay mộng đang trốn thực?

Lệ rơi trên gối, mưa rớt bên thềm, tuy rằng một ướt trong song, một đẫm ngoài song, nhưng cùng nhỏ xuống thâu đêm, cùng chia nỗi sầu hiu quạnh của người ca nữ. Giờ còn mong chi người hát theo đàn, giờ còn mong chi hợp cánh hoa tàn…

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.