Dạo gần đây tôi thường đọc Tử Chiêm. “Những kỷ niệm của ông trong cuộc sống ở Sahara làm phấn phát tinh thần ông, linh cảm ông, và xui ông chọn lựa sa mạc như là chỗ đồng nhất quy lai của cái nơi cái chốn ông đi về.” Khi giới thiệu về Exupéry, Bùi Giáng đã viết mấy câu này. Không biết lòng ông lúc ấy có chút gì nghĩ đến Tử Chiêm chăng? Tử Chiêm của cái thuở “Sa mạc hồi khan Thanh cấm nguyệt, hồ sơn ứng mộng Vũ lâm xuân.” Trăng Thanh cấm chiếu sầu đêm sa mạc, trời Vũ lâm in mộng triệu sông hồ. Giấc mơ Sahara của chàng phi công Saint-Ex và cơn mộng hồ sơn của người lãng khách Tử Chiêm, hình như đâu đó đã gặp nhau trong cõi lòng Bùi Giáng?
Hôm nay được ông bạn già tặng sách. Cuốn sách này tôi đã nghe tiếng từ lâu, chỉ là trước nay vẫn khước từ không chịu đọc bằng e-book. Bìa sách nghiêng nghiêng một màu nắng nhạt, màu sông hồ sa mạc của Tử Chiêm. Ngồi cà phê, thuận tay giở vài trang, tình cờ đúng khúc Xuân tình Điệp luyến hoa. Chi thượng liễu miên xuân hựu thiểu. Thiên nhai hà xứ vô phương thảo. Cành xuân tơ liễu dần tan, chân trời đâu cũng bạt ngàn cỏ thơm. Câu “cỏ non xanh rợn chân trời” của Thanh Hiên chính là lời đồng vọng với tiếng lòng ông đấy chăng? Đa tình khước bị vô tình não. Cái tươi sáng của buổi sớm thanh minh đời Gia Tĩnh ấy, hình như đã mơ hồ ứng triệu cơn mộng sầu dạo nọ của Tử Chiêm mất rồi.