Lần đầu tôi nghe Sophie, là một đêm mùa đông tháng sáu trong căn phòng nhỏ, rã rời và uể oải sau một ngày dài kiệt sức. Là nàng đã nâng đỡ tôi trong suốt hai tuần đằng đẵng ấy.
Giọng nàng trong. Không phải cái trong của sương mai, ngắn ngủi và thơ ngây như tuổi đôi mươi của những nàng thiếu nữ. Cái trong ấy, chỉ có thể là của một đầm nước thẳm sâu, giấu mình ẩn khuất trong lòng núi. Của một người con gái tuổi ba mươi, đã yêu, từng thương, còn đau, và vẫn nhớ. Fell in love with my lover. Grand as loving. Lost in love. All about a love affair. Câu chuyện của nàng, chỉ giản đơn như thế. Memories, memories, don’t change to blue. Ca từ nàng viết, cũng đơn giản đến vô cùng như thế. Nhưng nỗi niềm xao xác của lòng nàng, đã cơ hồ thấm đẫm mỗi lời ca. I ain’t got the heart babe. I ain’t got the heart.