Skip navigation

Hồi ở nhà, tôi hay nghe nhạc trên đường. Từ độ sang đây, thời gian trên đường càng nhiều hơn trước. Bởi vậy, cũng nghe nhiều hơn trước. Nghe khi đi tram. Nghe khi chờ tram. Nhất là khi chờ tram. Trời lạnh, đường vắng, mây xám giăng đầy. Mái hiên nhỏ che không hết một chiều gió lộng, bên tai văng vẳng một khúc ca buồn.

Đã vài lần tôi thấy cảnh chia tay ở bến tram. Cũng chẳng có gì. Một người bạn đến thăm một người bạn. Tới lúc ra về, chủ nhà theo phép lịch sự tiễn khách ra tram stop. Chắc vậy, cũng chỉ vậy mà thôi. Nhưng bỗng nhiên lại thấy bùi ngùi. Bến tram của Melbourne, nó có gì đó khiến người ta liên tưởng đến đoản trường đình trong thơ xưa. Vọng quân hà sở kiến, quan lộ đoản trường đình – trông chàng nào thấy chàng đâu, đoản trường đình cũng nhuốm màu quan san…

Ngày xưa trên đường cứ năm dặm có một đoản đình, mười dặm có một trường đình, là nơi lữ khách nghỉ chân. Chẳng thế mà đoản trường đình lại gắn với biệt ly, gắn với người đi kẻ ở. Đoản trường đình hái nhành dương liễu. Đoản trường đình uống chén từ ly. Đoản trường đình hẹn ngày tái ngộ.

Đời một người biết có mấy bận chia ly? Chia ly đáng nhớ, chắc cũng không nhiều lắm nhỉ? Đời một tòa đoản trường đình, biết đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chia ly? Chia ly của nhân sinh, hẳn là nhiều vô kể. Cho nên, cõi lòng ly biệt buồn thảm nhất, có lẽ không phải ở lòng người, mà ở lòng ngôi đình cũ đó chăng? Người đi kẻ ở nhớ nhau, chỉ có ngôi đình không chìm vào quên lãng. Nhành liễu xanh om kẻ ở hái cho người đi làm roi ngựa, cũng là liễu mọc bên đình. Chén rượu tiễn hành, nếu có rắc vào chút đất quê hương như Thế Dân tiễn Huyền Trang thuở trước, cũng là đất dưới chân đình. Nhưng ngày tái ngộ hẳn không phải dưới mái đình đâu nhỉ?

Ly biệt trọn đời nhưng chẳng có dù chỉ một lần tương tụ, có lẽ là số mệnh của đoản trường đình đấy chăng?

Bồ tát man
Lý Bạch

Bình lâm mạc mạc yên như chức
Hàn san nhất đới thương tâm bích
Minh sắc nhập cao lâu
Hữu nhân lâu thượng sầu
Ngọc giai không trữ lập
Túc điểu quy phi cấp
Hà xứ thị quy trình
Trường đình cánh đoản đình

Mịt mờ khói dệt rừng sâu
Hàn san một dải biếc màu chia phôi
Lầu cao nhuốm sắc chiều rồi
Trên lầu có kẻ chơi vơi dạ sầu
Bên thềm đứng lặng chờ nhau
Chim chiều mỏi cánh bay mau về rừng
Ngày về ai biết mà trông
Trường đình lại đoản đình không bóng người

Lâu ngày không dịch, đúng là chẳng dễ dàng gì.

8 Comments

    • [ĐCQ] Vương Hiểu Kỳ
    • Posted August 15, 2007 at 11:07 pm
    • Permalink
    • Reply

    “Trường đình lại đoản đình không bóng người”
    âm sắc thật vi diệu. Lên bổng xuống trầm.

  1. Em à, bến bus ngay nhà chị hồi trước nằm ở quãng thấp của phố, mỗi lần trèo lên bus, đi một đoạn ngoái lại nhìn thấy cái mái che thấp thoáng giữa vòm cây phía dưới, vắng lạ. Chị mượn ý “mái hiên nhỏ” của em nhé – lâu không viết gì cả vì bận với nhiều việc khác.

  2. Ngày về ai biết mà trông
    Trường đình lại đoản đình không bóng người.
    ý này thật hay!🙂

  3. hí hí, yêu lắm cơ .

  4. Uh uh câu 5, 6 dịch hay quá. Iu nhắm iu nhắm

  5. Check PM đi chị gửi cho cái câu Hà xứ thị quy trình. Ảnh nhạy cảm không cho lên đây được, hí hí

  6. Nhiều ng iu béo thế?? Ghét!!!

  7. Bài này không có rượu. Mời Vi Nhất Tiếu huynh đệ một chén rượu thơ của Trích Tiên để giải sầu chia ly nhé🙂

    Mời Uống Rượu

    Bạn chẳng thấy sông Hoàng nước tự trời cao
    Cuồn cuộn ra biển chẳng bao giờ về
    Lại há chẳng thấy: lầu cao, buồn tóc sương pha
    Tơ xanh buổi sớm, chiều hoa tuyết rồi
    Khi đắc ý, hãy tận vui
    Chén vàng chớ để không ngời ánh trăng !
    Tài ta trời đã phú ban
    Chỗ dùng ắt có, lo toan làm gì
    Ngàn vàng hết, sẽ kiếm về
    Mổ trâu dê, tận khoái hề, ta ơi …
    Ba trăm chén một cuộc chơi
    Sầm, Đan, hai bạn xin mời
    (Vi huynh đệ xin mời !🙂
    Rượu ngon cạn chén khà hơi chớ dừng …
    Vì nhau, ta hát tiếng lòng
    Vì ta, xin bạn hãy cùng lắng tai :
    Chuông trống cổ, ngọc trai đâu đủ quý
    Nguyện kiếp này say tuý luý trần gian
    Thánh hiền xưa vẫn âm thầm
    Dân say còn để tiếng tăm muôn đời
    Trần vương, Bình Lạc một thời
    Ngàn vàng, một tiệc rượu cười triền miên
    Chuyện xưa còn đó, chưa quên
    Chủ nhân sao nói thiếu tiền để say
    Ngựa năm sắc, áo cừu đây
    Hãy kêu con trẻ đổi ngay rượu nào !
    Men nồng chuốc chén cùng nhau
    Cho sầu vạn cổ tan vào hư không !…

    vuongthanh


Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: