Skip navigation

Mấy ngày trước, có một người từng hỏi: “Anh có định về lại nữa không?”

Mỉm cười. Cố tìm lời giải thích. Chỉ là cái nỗi lòng sâu thẳm nhất của con người ta, rất thường khi lại không nói được bằng lời. Đêm trước khi rời Hà Nội, đã một lần cảm thấy ngôn từ bất lực. Dầu thiên ngôn vạn ngữ, cũng không sao sánh nổi một tiếng hí của con ngựa đất Hồ.

Hồ mã, Hồ mã
Viễn phóng Yên Chi sơn hạ
Bào sa bào tuyết độc tê
Đông vọng tây vọng lộ mê
Mê lộ, mê lộ
Biên thảo vô cùng nhật mộ

Cổ thi có câu Hồ mã tê bắc phong, Việt điểu sào nam chi. Cái thời Trung Hoa hùng mạnh, tứ phương phải bốn mùa triều cống: bắc cống ngựa hay, nam nộp chim quý. Hai loài cầm thú ấy được sống an nhàn trong ngự uyển, nhưng vẫn không nguôi lòng nhung nhớ cố hương. Thế nên ngựa Hồ mới nghe gió bắc mà hí vang. Thế nên chim Việt mới chọn cành nam mà làm tổ. Thế nên Phan Bội Châu mới lấy hiệu là Sào Nam. Chuyện giản đơn chỉ là như thế.

Nếu giản đơn chỉ là như thế…

Chỉ là con ngựa Hồ của Vi Ứng Vật năm xưa không hề có cái may mắn ấy, cái may mắn được nghe gió về và biết rằng lòng mình đang nhớ. Con ngựa Hồ dưới chân núi Yên Chi đang hoang mang, một nỗi hoang mang rất đỗi lạc loài và vô cùng xa ngái. Like a lost and lonesome weeping willow. Lost in the wood.

Dưới ánh tà dương là biên thảo dài ngút mắt, nhưng biết tìm đâu một nhánh cỏ chẳng vô tình?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: